Buddha.com.vn

KPCTD PHẨM THỨ BẢY - NHÂN TỪ

25/01/2016

PHẨM THỨ BẢY NHÂN TỪ 1- PHẬT ĐỘ GIA ĐÌNH THỢ SĂN ĐỔI NGHỀ Khi Phật còn tại thế, cách thành nước La-duyệt-kỳ 500 dặm, có một quả núi, trong quả núi có một gia đình lớn nhỏ cả thảy 122 người, sanh nhai bằng nghề săn bắn, ă...

KPCTD PHẨM THỨ BẢY - NHÂN TỪ
Phần 1

PHẨM THỨ BẢY NHÂN TỪ
1- PHẬT ĐỘ GIA ĐÌNH THỢ SĂN ĐỔI NGHỀ

Khi Phật còn tại thế, cách thành nước La-duyệt-kỳ 500 dặm, có một quả núi, trong quả núi có một gia đình lớn nhỏ cả thảy 122 người, sanh nhai bằng nghề săn bắn, ăn mặc gì đều nhờ nó, ngoài ra không làm ruộng nương gì cả, chỉ thờ cúng quỷ thần, không biết đến Tam Bảo. Phật dùng Thánh trí biết đến thời kỳ hóa độ được, Ngài liễn đến trước nhà người ngồi dưới cội cây. Đàn ông con trai nhà ấy đều đi săn cả, chỉ có những đàn bà con gái còn ở lại nhà. Các bà, các cô thấy Phật phóng hào quang chiếu sáng trời đất, cây đá trong núi đều biến thành một màu vàng. Mọi người thấy thế biết Phật là một người thần, đều đến lễ bái, trải chiếu mời ngồi. Phật vì các cô ấy nói : - Tội lỗi của sự sát hại, phước đức của sự làm lành, ân ái hội hiệp một lúc rồi cũng có ngày ly biệt.
Các bà các cô nghe dạy rất hoan hỷ, đến trước mặt Phật bạch : - Người trong núi ham sự giết hại, lấy thịt làm thức ăn. Muốn dâng lên chút mọn, xin Ngài nạp thọ. Phật bảo các bà ấy :
- Pháp của chư Phật không nên ăn thịt, Ta đã ăn rồi mới đến, khỏi phải dâng nữa.
Nhân đó Phật bảo : - Người trong đời thiếu chi nghề sinh sống, sao không làm những nghề có lợi ích mà lại tàn hại mọi loài để nuôi sống, chết phải đọa vào con đường ác, tổn hại mà không lợi ích. Người ăn ngũ cốc, nên thương loài chúng sanh sống động, không nên tham sống nuôi mình, lòng nhơn không sát trọn đời không tai họa. Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ :
Vi nhân bất sát
Thường năng nhiếp thân
Thị xứ bất tử
Sở thích vô hoạn
Bất sát vi nhân
Thận ngôn thủ tâm
Thị xứ bất tử
Sở quá vô hoạn
Thùy củng vô vi
Bất hại chúng sanh
Vô sở phiền não
Thi ưng PhạmThiên
Thường dĩ từ ai
Tịnh như Phật giáo
Túc tri tri chỉ
Thị độ sanh tử. Là nhân không sát
Thường hay nhiếp thân
Là chỗ bất tử
Không lo chỗ ưa
Không sát là nhân
Ngăn lỗi giữ tâm
Là chỗ bất tử
Không lo chỗ lỗi
Cung phụng vô vi
Không hại chúng sanh
Không chỗ quấy rối
Là ứng Phạm Thiên
Thường dùng lòng từ
Tịnh như Phật dạy
Biết đủ biết dừng
Ra khỏi sống chết.
Phật nói kệ xong, đàn ông con trai đi săn về, đàn bà con gái đang nghe Phật thuyết pháp nên không ra đón tiếp.
Các người chồng con rất ngạc nhiên, không thể như thường ngày bỏ thịt vào nhà xem có chuyện gì lạ xảy đến. Khi vào thấy các cô các bà đều ngồi xếp bằng chắp tay nghe Phật thuyết pháp. Lòng các ông các cậu nổi sân, toan muốn giết Phật, các bà các cô ngăn lại nói : - Ẩy là người thần, chớ sanh ác ý. Các vị ấy hôi lỗi hướng về Phật làm lễ. Phật nói lại : Phước đức bất sát, tội lỗi tàn hại. Các ông chồng, con trai rõ được ý chỉ liền quỳ bạch : - Chúng con sanh trưởng trong núi sâu, lấy nghề săn bắn để nuôi sống, tội lỗi chứa nhiều phải làm phương pháp gì để khỏi nạn lớn. Lúc ấy, Thế Tôn liền nói kệ :
Lý nhơn hành từ
Bác ái tế chúng
Hữu thập nhứt dự
Phước thường tùy thân
Ngọa an giác an
Bất kiến ác mộng
Thiên hộ nhơn ái
Bất độc bất binh
Thủy hỏa bất tán
Sở tai đắc lợi
Tử thăng Phạm Thiên
Thị vi thập nhứt. Lòng nhơn hành từ
Rộng thương giúp chúng
Có mười một điều
Phước thường tùy thân
Ngủ thức đều ăn
Không thấy ác mộng
Trời hộ người mến
Không nạn độc binh
Nước lửa không hại
Được lợi hiện tại
Chết sanh Phạm Thiên
Ấy là mười một.
Phật nói kệ xong, nam nữ lớn nhỏ 122 người, vui mừng tín thọ, đều nguyện giữ gìn năm giới. Phật dạy vua Bình-sa cấp ruộng đất cho các gia đình ấy để canh tác ăn ngũ cốc, lòng nhơn hóa độ cùng khắp cõi nước được an ninh.

2- PHẬT Độ VUA HÒA MẶC TRỞ VỀ CHÁNH PHÁP

Thuở xưa, có một nước lớn, nhà vua tên là Hòa Mặc, sống chốn biên thùy, chưa thấy sự hóa độ của Tam Bảo, cho nên phụng sư ngoại đạo Phạm Chí, coi thường việc trị nước, theo lòng tin tưởng yêu tinh, sát sanh cúng tế tà thần ma quỷ. Gặp khi Hoàng thái hậu bị bệnh tê liệt, thuốc men không giảm, nhà vua cho rước mấy bà đồng bóng đến cúng kiến và cầu an, nhưng năm tháng trôi qua bệnh vẫn không trị dứt. Đổi ý, vua cho thỉnh 200 Bà-la-môn trong nước dâng cúng ẩm thực, vua bạch hỏi :
Phần 2

-Thái hậu bị khốn lâu ngày, chẳng biết vì sao mà phải ốm đau như vậy. Quý thầy là bậc trí sáng biết nhiều về môn tướng pháp, đất trời, tinh tú, không gì chẳng thấu đạt, vậy xin cho biết nguyên do :

Các thầy Bà-la-môn tâu :

- Ấy vì tinh tú sai lạc, âm dương chẳng điều hòa cho nên mới sanh bệnh như thế.

Nhà vua hỏi :

- Vậy phải làm gì bây giờ để trừ bệnh ?

- Nên chọn một chỗ đất sạch sẽ ở ngoài thành, lập nơi đó một cái đàn và sắm cho đủ 100 cái đầu thú vật đủ loại và giết một đứa bé để tế thần.

Vua nghe xong, tự thân cúi bái, dìu Thái hậu đến trước các thầy Bà-la-môn quỳ lạy vâng lời, rồi ra lệnh sắm đủ các tế phẩm theo lời các thầy dạy. Voi, ngựa, bò, dê, người được xua đi cả đoàn; tiếng khóc, tiếng kêu bi thảm chấn động đất trời.

Thế Tôn đại từ cứu khắp chúng sanh, xót thương sự ngu si thậm tệ của nhà vua, tự nói : “Làm sao lấy ác sát sanh mà mong cứu mạng người cho được ?". Nghĩ xong, Thế Tôn bèn theo dân chúng vào thành gặp nhà vua và bọn Bà-la-môn ngoài đường tại cửa Đông, đang xua đuổi thú vật đầu kia đi lại. Vua ở xa thấy Phật như mặt trời mới lên, như mặt trăng đêm Rằm, hào quang chiếu sáng đất trời. Dân chúng cũng thấy như thế và không ai không đem lòng kính mến.

Nhà vua liền đi tới xuống xe, hạ lọng, chắp tay quỳ xuống làm lễ Thế Tôn. Phật ra lệnh cho ngồi và hỏi nhà vua đi đâu. Vua vòng tay bạch :

-Thái hậu đau ốm lâu ngày, thuốc men cầu đảo không hết, nay muốn làm lễ cúng sao cùng chư thần Tứ sơn, Ngũ nhạc, để xin giải bệnh.

Phật nói với nhà vua :

- Xin Đại vương lắng nghe một lời. Muốn có gạo ăn thì phải cày bừa gieo giống; muốn được giàu to thì phải bố thí; muốn được sông lâu thì phải thực hành đại từ; muôn được trí huệ thì phải học hỏi. Hành bốn việc ấy thì gieo giống nào sẽ được trái của giống ấy. Hễ là nhà giàu sang thì có bao giờ thích ăn những món ăn của hạng nghèo thấp. Chư Thiên lấy bảy báu làm cung điện, y thực không cầu tự nhiên mà có, há bỏ món ăn cam lộ mà đi dùng món ăn ô uế sao? Cúng kiến dâm loạn, lấy tà làm chánh, giết mạng cầu mạng là tránh xa con đường sống vậy, còn sát hại nhiều mạng để cứu một người há được như thế sao ?

Tới đây, Thế Tôn liền nói bài kệ :

Nhược nhơn thọ bá tuế
Cần sự thiên hạ thần
Tượng mã dụng tế tự
Bất như hành nhứt từ

Nếu muốn sống trăm tuổi
Mà thờ thần thế gian
Dùng Voi, ngựa cúng kiến
Chẳng bằng làm một từ.

Vừa nói kệ vừa phóng hào quang làm sáng trời đất, trong “tam đồ, bát nạn”(1) chẳng loài nào chẳng vui mừng, mỗi mỗi phần mình. Vua Hòa Mặc nghe nói diệu pháp lại thấy hào quang sáng chói, lòng rất hân hoan, liền được “dấu đạo”. Còn Thái hậu nghe pháp, năm tình(2) an vui, bệnh hoạn tiêu trừ. Hai trăm Phạm Chí thấy hào quang của Phật lại nghe lời Phật dạy, hổ thẹn ăn năn xin làm đệ tử. Phật nhận cho tất cả theo làm Sa-môn.

Thích nghĩa
(1) Tam đồ : Là Hỏa đồ, đao đồ, huyết đồ.
Bát nạn : Tám cảnh trong đó khó gặp Phật, khó nghe Pháp : Ở địa ngục; làm ngạ quỷ; làm súc sanh; ở Bắc Câu Lô Châu (là nơi chỉ có sự vui sướng, sống lâu và hạnh phúc); điếc, mù, câm; thích luận về thế gian; sống giữa thời Phật chưa giáng thế và Đức Phật đã Niết-bàn.

(2> Năm tình: Năm tình cảm do thấy, nghe, ngửi, nếm, sờ làm phát sanh
Vua và quan thỉnh về cúng dường một tháng, rồi Phật từ giã ra đi. Từ đấy, vua lấy pháp trị dân nước nhà không lâu trở nên giàu mạnh.

Cùng chuyên mục

Bài viết liên quan

Xem chuyên mục